Vậy trách nhiệm thuộc về ai ?

                     

( Hình : Cô Nguyễn thị Tâm, Giảng viên Đại Học, trong chương trình ” Ai là triệu phú ” của Truyền hình Hà Nội ngày 09-01-2007)

1.

Theo sự giới thiệu của một người bạn, tôi vào Truyền Hình Internet (WWW.VTC.COM.VN ) , chọn chương trình VTV3 phát đi từ Hà Nội ngày 9 tháng 1 năm 2007, để xem trò chơi truyền hình ” Ai là triệu phú ” ( một mô phỏng của chương trình ” Who wants to be a millionaire ?” rất nổi tiếng trên đài truyền hình ABC , Hoa Kỳ) . Tôi đặc biệt chú ý đến phần trả lời của thí sinh Nguyễn thị Tâm , 23 tuổi, giảng viên trường đại học sư phạm Thái Bình . Trong 7 câu hỏi đầu , cô Tâm đã tỏ ra khá bình tĩnh , và vượt qua tương đối suôn sẻ. Câu hỏi số 8 ( với phần thưởng trị gía 5 triệu đồng ) có nội dung như sau :

“Trong tứ trụ của Tự Lực Văn Đoàn: ai là người không phải anh em ruột với ba người kia ?”

  1. Thạch Lam. B. Hòang      Đạo. C. Nhất Linh. D. Khái Hưng

Khuôn mặt khả ái của cô nữ giảng viên Đại học Sư Phạm có vẻ ngơ ngác , chứng tỏ cô không có một đầu mối nào khả dĩ giúp cô trả lời câu hỏi. Tôi nghe cô gái tự nói với mình :
– Tự Lực Văn Đoàn . . . Thạch Lam nghe quen quen. Nhất Linh . . .em nghe thiên nhiều về cải lương. Khái Hưng thì lạ quá, không biết.

Rồi cô yêu cầu người điều khiển chương trình để được xử dụng quyền xin trợ giúp cuối cùng của cô. Cô muốn hỏi ý kiến người bạn không có mặt trong phòng quay, một người bạn, theo lời cô, đọc văn rất nhiều. Người bạn này của cô Tâm khi nghe câu hỏi, bằng một giọng tự tin, đã trả lời ngay không chút do dự : phương án B Hòang Đạo. Lẽ tất nhiên, vì cô giảng viên không biết một chút gì về Tự Lực Văn Đòan , nên cô không có sự suy nghĩ nào khác ngoài nghe theo người bạn giỏi văn của mình. Người điều khiển chương trình ( ông Lại văn Sâm ) chờ cho cô gái khẳng định lần cuối câu trả lời của mình xong ( Hòang Đạo ), mới hé cho cô biết rằng, người bạn trai của cô hiện có mặt trong phòng quay lại chọn phương án C Nhất Linh. Còn ông, lại có một “phương án” khác hẳn với hai câu trả lời của họ. Sau vài phút dành cho quảng cáo tài trợ, họ quay trở lại chương trình . Ông Sâm cho biết đây là ” một câu hỏi khó. Chỉ có 14% khán giả có mặt trả lời đúng. 86% trả lời sai “ . Câu trả lời đúng là phương án D Khái Hưng .

Tự Lực văn đòan, ngòai vai trò tiên phong trong lãnh vực văn học những năm 1930, đánh dấu một thời kỳ cách tân quan trọng của văn học Việt nam tiền bán thế kỷ 20, họ còn gây ảnh hưởng rộng lớn và lâu dài đến đa số thanh niên trí thức về tư tưởng, xã hội thí dụ như : tinh thần tự lực, đả phá hủ tục, phổ biến và nghệ thuật hóa việc xử dụng chữ Quốc ngữ v..v.

86% số khán gỉa có mặt trong chương trình ” Ai là triệu phú ” trả lời sai câu hỏi về Tự lực văn đòan, một con số đáng suy nghĩ . Riêng thí sinh Nguyễn thị Tâm, cô giảng viên trẻ tuổi xinh đẹp của trường đại học sư phạm Thái Bình, lại có ý nghĩ liên hệ cái tên Nhất Linh ( tức nhà văn, nhà họat động cách mạng chống Pháp nổi tiếng Nguyễn tường Tam , từng giữ chức bộ trưởng ngoại giao trong Chính phủ Liên Hiệp Kháng Chiến Lâm Thời do ông Hồ chí Minh thành lập ngày 01-01-1946 tại Hà Nội ) với một khái niệm ” thiên nhiều về cải lương ” nào đó thì vấn đề không chỉ còn là câu trả lời sai của một thí sinh trong cuộc thi kiến thức như ” Ai là triệu phú ” nữa.

Nhìn cô gái trẻ xinh đẹp trong chiếc áo màu đỏ thật tươi thắm ,mới 23 tuổi đã là một giảng viên đại học , bẽn lẽn rời khỏi tiền trường, tôi không khỏi cảm thấy ngậm ngùi .

Lẽ ra, câu hỏi ấy phải là câu hỏi khá dễ dàng với đa số cử tọa . Lại càng dễ dàng hơn rất nhiều so với trình độ một giảng viên đại học, dù là giảng viên dạy môn Sinh học như cô Tâm. Giai đọan từ năm 1930 cho đến 1945 là một giai đọan quan trọng trong lịch sử Việt Nam về các phương diện chính trị, xã hội , văn hóa. Nổi bật nhất là lãnh vực văn học với sự ra đời của Tự Lực Văn Đòan (1933) . Họ đã thổi một luồng không khí hòan tòan mới vào sinh họat văn học nghệ thuật nước ta lúc ấy, qua các tác phẩm văn học và các tờ báo Phong Hóa, Ngày nay. Không biết đến những sinh họat văn hóa trong giai đọan này, là một lỗ hổng kiến thức đáng tiếc. 86% cử tọa có câu trả lời sai về Tự Lực Văn Đòan. Vậy trách nhiệm thuộc về ai ?

( Theo Internet)

Trống rỗng

Trống rỗng

 
  Mũi tên xuyên qua trái táo đầu mùa chín đỏ

 Ta rơi ra khỏi không gian tình yêu

Trống rỗng,

Và tồn tại như một chiếc giăng tay cũ mòn

 Ta giận giữ đốt cháy tôn thờ

những mảnh vỡ

Đã được xát muối trong các vết thương tình yêu

 Lâu đài thần thoại bị nghiền nát trong hiện tại…

 Cao văn Tam

Còn đầu kia…

( gởi S )

Có thể định mệnh như một cơn gió

thoảng qua

và chiếc lá màu đỏ đã rời xa

 

Trước khi thời gian,

hình thành …

 

Năm tháng cuộc đời

như ngồi trên chiếc ghế dài cô đơn

hai đầu là hụt hẫng…

 

Một đầu có khi là trái tim ấm áp của em

Còn đầu kia…???

                                      Cao văn Tam

 

cảm xúc mỉm cười

Nếu nụ cười bằng lòng một cách vô lý

bay đi.

Trong sự ngẩn ngơ – tương phản …

Tờ giấy sẽ lại viết nhì nhằng
Rồi xé nát, vứt bỏ

Để lâng lâng nguồn cảm xúc
như đứng trên một ngọn đồi cao
gieo lòng vào gió…

Mơ hồ, vang dội như điệp khúc.

tả tơi, tiếc rẽ…
vỡ ra từ dòng suối…

Cao văn Tam

Đêm hàng Hòm

Đêm phố cổ hàng Hòm
Lucky star hotel lịch sự,
cửa kính 10 mm trong veo yên ắng trôi vào ngọn gió
rớt xuống hồ Gươm
Mặt nước đen ngòm cũng phơi bày đèn xanh đỏ
Tách café hòa tan tím sẫm
vòm cây Thủy tạ tái tê mùa gió bắc thổi về,
tràn đêm phố cổ hàng Hòm

Thao thức cùng hồ Gươm lặng thinh…
Cầu Thê Húc khom mình cúi xuống
Già nua lãng đãng Tháp rùa,
Lắng nghe tiếng rơi buồn bã
thanh kiếm nhà Vua xuống đáy hồ,

Tất cả đều trở mình qua đêm ở phổ Hàng Hòm(*)
(*) Ký ức HN Cao văn Tam

Bông hoa trái mùa

Trên nền trời thong dong…

Vầng trăng bám vào bóng đêm huyễn hoặc
Khoe ra những sợi tơ mềm…

Tưởng rằng sẽ bình yên bước đi
(như người mù cảm nhận)
Đến ngôi đền thờ nữ thần vĩnh cửu,

Bây giờ,
là những cơn gió thổi bất chợt vào bông hoa
trái mùa
tỏa hương vào đêm trường,
quyện vào vầng trăng, dìu dịu tưới mát,
trên khắc khoải, khô hạn ý tưởng, khánh tận ngôn từ
Bây giờ,…
Đang là những cơn gió thổi bất chợt
vào bông hoa trái mùa…

Cao văn Tam

Bồng bềnh tuổi thơ

Những chiều sương tím,

Bao dung,
trong lơ đãng, lấp lánh
bềnh bồng con thuyền giấy, trôi lại…
vụt qua,

Trôi mải miết khuất dạng .
đến thức dậy và lãng quên,

Chiếc thuyền giấy trẻ thơ
đã trôi qua kẽ đời mất hút,

Đứng ngẩn ngơ nhìn dòng chảy
để tưởng niệm,
theo thuyền,
Trôi
đến tận… chiều nay !

cao văn tam